Anh chị có bao giờ kết thúc một buổi Zoom, một buổi webinar, rồi ngồi lặng đi với một cảm giác rất khó gọi tên không. Mình vừa nói rất nhiều. Mình chuẩn bị rất kỹ. Vậy mà phòng chat im lìm, không mấy ai phản hồi, không mấy ai mua. Và trong đầu vang lên một câu rất nhỏ nhưng rất đau: hình như mình nói mà chẳng ai thật sự nghe.

Nếu anh chị từng có cảm giác đó, xin nói thật lòng, anh chị không hề đơn độc. Và quan trọng hơn, cảm giác đó không phải bằng chứng cho việc anh chị không xứng đáng làm diễn giả. Hôm nay Trung Voice muốn ngồi xuống nói với anh chị về tầng sâu hơn của nỗi đau này, tầng mà ít người dám chạm vào.

Nỗi sợ thật sự không nằm ở buổi nói, nó nằm trong niềm tin về chính mình

Nhiều anh chị nghĩ vấn đề của mình là hồi hộp. Trước giờ livestream tim đập nhanh, tay lạnh, giọng run. Nhưng nếu để ý kỹ, anh chị sẽ thấy run chỉ là phần nổi. Cái run đó tan đi sau vài phút, còn một thứ khác thì ở lại rất lâu.

Đó là niềm tin ngầm rằng tiếng nói của mình không có giá trị. Rằng có nói hay đến mấy thì người ta cũng không thèm nghe. Rằng mình đang giả vờ làm chuyên gia, và sớm muộn gì cũng có người phát hiện ra mình chỉ là kẻ mạo danh.

Nỗi sợ tức thời thì sửa bằng kỹ thuật thở, bằng chuẩn bị. Nhưng nỗi tự ti về căn tính thì khác. Nó âm thầm bào mòn anh chị từng ngày, kể cả những hôm anh chị nói rất trôi chảy. Vì sâu bên trong, anh chị vẫn không tin mình xứng đáng được lắng nghe.

Hội chứng kẻ mạo danh, kẻ trộm năng lượng của diễn giả online

Anh chị có nhận ra mình trong những câu này không.

  • Mình dạy được buổi này chắc là do may, lần sau chưa chắc.
  • Học viên khen chắc vì lịch sự thôi, chứ mình có gì đâu mà giỏi.
  • Ngoài kia bao nhiêu người giỏi hơn, sâu hơn, nói hay hơn, đến lượt mình thì ai nghe.
  • Lỡ có người hỏi một câu mình không trả lời được thì lộ hết, người ta biết mình kém ngay.

Đó chính là hội chứng kẻ mạo danh. Nó không chừa ai, kể cả những người đã có thành tựu thật sự. Điều nguy hiểm là nó tự nuôi chính nó. Anh chị càng nghĩ mình không xứng, giọng nói càng yếu đi, càng thiếu lực, càng dễ chìm. Rồi người nghe phản hồi nhạt, anh chị lại càng tin là mình kém. Một vòng xoáy đi xuống.

Nhưng anh chị hãy nghe điều này cho rõ. Cái giọng yếu đi đó không phải vì anh chị kém. Nó yếu đi vì anh chị đang nói trong tâm thế của một người tin rằng mình không đáng được nghe. Sửa niềm tin, giọng sẽ đổi theo.

Tự ti giọng vùng miền, vết thương riêng mà Trung Voice hiểu rất rõ

Có một nỗi tự ti rất đặc biệt mà Trung Voice gặp ở rất nhiều anh chị diễn giả. Đó là mặc cảm về giọng quê, giọng vùng miền. Anh chị thấy giọng mình không chuẩn, nghe quê mùa, nói ra sợ người ta cười, sợ bị đánh giá là kém sang, kém chuyên nghiệp.

Trung Voice hiểu cảm giác đó tận xương. Vì Trung Voice từng đứng đúng ở chỗ anh chị đang đứng. Giọng ngày xưa chua chói, mỏng, nói nhanh và căng. Nghe lại giọng của chính mình qua bản ghi âm còn thấy ngại, thấy xấu hổ, chỉ muốn tắt đi. Đã từng thật lòng nghĩ rằng giọng mình quê mùa thế này thì làm được gì, ai thèm nghe.

Cái mặc cảm đó nó không chỉ làm anh chị ngại nói. Nó làm anh chị tự bóp nhỏ tiếng nói của mình lại, nói lí nhí, nói cho xong, không dám bung hết những gì mình biết. Và khán giả cảm nhận được sự co rúm đó, trước cả khi họ hiểu nội dung.

Người ta không rời đi vì giọng anh chị mang âm sắc vùng miền. Người ta rời đi vì cảm nhận được anh chị đang không tin vào chính tiếng nói của mình.

Chữa lành từ gốc, xây lại niềm tin trước khi xây lại kỹ thuật

Trung Voice không tin vào chuyện đổi đời sau một đêm. Tự tin không phải công tắc bật là sáng. Nhưng có vài việc nếu anh chị làm đều, niềm tin sẽ được xây lại từng viên gạch một.

1. Tách con người ra khỏi một buổi nói dở

Một buổi livestream ít người mua không có nghĩa anh chị là người vô giá trị. Nó chỉ là một buổi, với một tập khán giả, vào một thời điểm. Anh chị không phải buổi nói đó. Anh chị là người đứng dậy chuẩn bị cho buổi tiếp theo. Mỗi lần tách bạch được hai điều này, anh chị lấy lại một phần sức mạnh đã bị nỗi sợ lấy mất.

2. Đếm lại bằng chứng mình xứng đáng

Hội chứng kẻ mạo danh sống nhờ trí nhớ chọn lọc, nó chỉ cho anh chị nhớ những lần vấp. Hãy chủ động ghi lại bằng chứng ngược. Một tin nhắn cảm ơn của học viên. Một người nói nhờ anh chị mà họ thay đổi. Một câu hỏi sâu mà anh chị đã trả lời gọn gàng. Khi nghi ngờ giá trị của mình, anh chị mở danh sách đó ra đọc. Đây không phải tự huyễn, đây là nhìn lại sự thật cho công bằng.

3. Nghe lại giọng mình mỗi ngày một chút

Điều khiến anh chị tự ti nhất, chính giọng nói của mình, lại là điều anh chị cần làm quen lại. Hãy ghi âm vài câu mỗi ngày và nghe lại. Lúc đầu sẽ ngại lắm, Trung Voice biết. Nhưng nghe nhiều rồi anh chị sẽ thôi giật mình, thôi ghét, rồi bắt đầu thấy được những điểm đáng quý trong chính giọng của mình. Quen với giọng mình là bước đầu tiên của việc yêu lấy nó.

4. Nhận giọng vùng miền là bản sắc, không phải lỗi

Mục tiêu không phải xóa đi gốc gác của anh chị. Mục tiêu là làm cho giọng của anh chị rõ ràng, tròn, ấm và truyền cảm, trong khi vẫn giữ được con người thật. Một giọng có bản sắc mà được luyện vững còn đáng nhớ hơn một giọng phẳng lì không màu sắc. Cái riêng của anh chị là tài sản, đừng vứt bỏ nó.

5. Luyện đều để niềm tin có chỗ bám

Sự tự tin bền vững không đến từ động viên suông. Nó đến từ năng lực có thật. Khi anh chị nghe rõ giọng mình đang khỏe lên, tròn hơn, vững hơn qua từng tuần luyện, niềm tin sẽ có một chỗ rất chắc để bám vào. Lúc đó câu nói tiếng nói của mình có giá trị không còn là tự nhủ, nó trở thành điều anh chị thật sự cảm nhận được.

Nếu một giọng từng bị chê còn làm được, anh chị cũng làm được

Trung Voice kể lại hành trình của mình không phải để khoe, mà để hạ cái rào trong đầu anh chị xuống. Cái rào mang tên mình thì khác, mình không có khiếu, mình không xứng.

Giọng Trung Voice ngày đầu chua chói, mỏng và yếu, nghe lại còn thấy ngại. Đứng trước đám đông là run, là mất tự tin, là tin chắc rằng giọng quê mùa của mình chẳng làm nên trò trống gì. Năm 2018, Trung Voice quyết định bỏ đại học để đi theo con đường giọng nói, một quyết định mà lúc đó nhiều người nói là dại.

Rồi bốn năm khổ luyện theo đúng một vòng lặp giản dị, thu, nghe, sửa, làm lại. Không có phép màu nào cả, chỉ có sự bền bỉ mỗi ngày. Cái giọng từng bị chê dở ngày nào, sau hơn tám năm, đã thành nghề thu âm cho các nhãn hàng lớn, được lên sóng VTV, và đứng lớp đào tạo cho cả chủ tịch, thẩm phán, luật sư, doanh nhân.

Trung Voice nói điều này với tất cả sự chân thành. Nếu một giọng từng khiến chủ nhân của nó muốn im lặng mãi mãi mà còn thay đổi được, thì giọng của anh chị hoàn toàn có thể. Anh chị không thiếu năng khiếu. Anh chị chỉ đang thiếu một niềm tin đúng và một con đường đúng.

Giọng nói là tài sản, không phải may mắn. Và một khi anh chị tin được điều đó từ tận bên trong, giọng nói thay đổi, cuộc đời cũng thay đổi theo.

Bài viết liên quan cho diễn giả trực tuyến

Bài viết liên quan cho diễn giả trực tuyến

Nhận Bản đồ Nói Chạm Cảm Xúc miễn phí

Nếu anh chị muốn không chỉ tin rằng tiếng nói của mình có giá trị, mà còn biết cách biến niềm tin đó thành một giọng nói thật sự chạm và giữ chân người nghe, Trung Voice đã chuẩn bị một công cụ dành riêng cho anh chị. Đó là Bản đồ Nói Chạm Cảm Xúc, tóm tắt con đường để giọng nói trở thành thứ lay động được người nghe trên môi trường trực tuyến.

Anh chị nhận bản đồ miễn phí tại đây: https://noicham.trungvoice.com/bandonccx

Đừng để một niềm tin cũ kỹ rằng mình không xứng đáng làm im đi một tiếng nói vốn có giá trị thật. Tiếng nói của anh chị xứng đáng được lắng nghe. Theo dõi Trung Voice để mỗi ngày thêm một góc nhìn, một bài tập nhỏ giúp anh chị tin vào giọng nói của mình và xây lại sự tự tin từ gốc.